FOLLOW US!

Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác

Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khácVới một người từng được cho là IQ chỉ đạt 70 mà nói, cuộc sống là một chuỗi những may mắn không ngờ, bởi anh ta không biết rằng IQ 70 là thấp kém, là thiểu năng. Khi chẳng may lật giở những trang hồ sơ học bạ chuyển trường, anh ta còn nghĩ chí ít mình cũng có được một bài kiểm tra đạt yêu cầu 60 điểm. Tôi hy vọng rằng sự may mắn này có thể được truyền bá và lan tỏa khắp mọi nơi, khiến mỗi đứa trẻ, mỗi người đều nhận được sự ưu ái của vị thần “may mắn”, nhìn thấy thiên tài trong chính mình, hưởng thụ và tận dụng tài năng thiên phú của bản thân cũng như dùng nó để báo đáp ơn dưỡng dục của cha mẹ và xã hội!Cuộc sống là một món quà được bọc bên ngoài bởi nhiều lớp giấy khác nhau, chỉ có một số ít người may mắn – những người luôn giữ trong đầu một thái độ tích cực và suy nghĩ đúng đắn mới có thể xé toang từng lớp giấy để tận mắt nhìn thấy món quà này. Nó không chỉ thuộc về một ai đó, mà mỗi người trong chúng ta đều có một phần, đáng tiếc là không phải ai cũng biết đến sự tồn tại của nó! Đến nay, tôi muốn dùng trái tim cảm tạ, chia sẻ lại chặng đường khi bản thân đã bóc được món quà đó, với một mong muốn duy nhất: xin bạn cũng hãy tin rằng, có một phần quà chưa được mở ra đang thuộc về bạn!Tôi đã rơi nước mắt nhiều lần khi đọc cuốn tự truyện này. Nửa đầu cuốn sách cho tôi thật nhiều cảm xúc về tình cảm gia đình thiêng liêng cao quý: tình cha con, mẹ con, tình chị em… Những dòng hồi ức đó có thể làm tan chảy cả những trái tim băng giánhất bởi một Tình Yêu thực sự được viết hoa, Tình Yêu làm con người khác động vật và Tình Yêu thực sự cứu rỗi thế giới đang ngày càng băng hoại này.Xem Video giới thiệu sách trong chương trình mỗi ngày một cuốn sách của VTV:Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khácCon không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác qua chương trình Mỗi ngày một cuốn sách của VTVNếu bạn chưa Download thì có thể xem qua Review này trước khi quyết định đọc. Và nếu hữu ích nhớ mua sách Ủng hộ tác giả nhé.Tải ebook tại đây: http://bit.ly/con-khong-ngoc-ebookPosted by Mê Đọc Sách on 5 Tháng 6 2015IQ chỉ có 7O? Bài kiểm tra 1 điểm? Không sao cả! Có điểm là tốt rồi! Lần đầu tiên, đứa con trở thành thiểu năng sau một trận viêm não Nhật Bản của mình có điểm: dù chỉ là 1 điểm, người cha và mẹ đã thưởng cho con cả 1 chiếc đùi gà!Hành trình Lư Tô Vỹ vươn lên để trở thành 1 trong 3 sinh viên xuất sắc nhất của Học Viện Cảnh Sát dù vẫn mang những tổn thương sau trận viêm não là hành trình của cả gia đình anh: của bố mẹ, của chị cả, chị hai đã đồng hành cùng anh với tình thương yêu vô bờ bến, những hy sinh cao cả đó của họ đã làm người đọc cảm động vô cùng!Nếu như nửa đầu cuốn sách tác động đến tình cảm của người đọc thì nửa sau tác động đến lý trí của họ. Quá trình học tập của Lư Tô Vỹ khiến tôi nhớ lại kỷ niệm thời học sinh của mình. Tôi nhớ năm lớp 10, tôi học Toán không còn tốt như lớp 9, lúc đó tôi đã học “điên cuồng” để cải thiện môn này, vì tính tôi vốn hiếu thắng, không muốn thua kém bạn nào. Tôi đã viết khẩu hiệu: “Không học là tự sát” lên tập mình, thầy giáo của tôi lúc đó là thầy Ngô Xuân Long đã viết bên dưới câu khẩu hiệu đó: “Học không đúng phương pháp cũng là tự sát.Hơn 20 năm sau, một lần nữa, tôi được nghe lại điều mà trước đây thầy tôi đã dạy: Phải học đúng phương pháp. Khám phá năng lực của bản thân mình và trau dồi năng lực đó đúng phương pháp là điều mà tôi đã lĩnh hội được qua phần sau của cuốn tự truyện này.“Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác thường mà thôi!” Sự động viên, khích lệ bền bỉ của cha và mẹ đã nuôi lớn tâm hồn và tri thức của Lư Tô Vỹ. Tôi ước sao nhiều bậc cha mẹ sẽ đọc được cuốn sách này, để khơi dậy thiên tài trong con cái họ, như cha mẹ Lư Tô Vỹ đã làm! Tháng 01/2015Nhà văn Trần Thị Hồng HạnhCon không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác mục lụcTrích đoạn Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác:Cha từ lâu đã quen với những điểm 0 của tôi, nhưng vẫn giả vờ rất nghiêm túc, lật xem từng trang, mỗi lần xem đều tấm tắc khen: “Bài này cũng ‘có điểm’, bài này cũng ‘có điểm’ nữa!” Khi xem đến bài cuối cùng, cha đột nhiên trợn mắt, chăm chú nhìn kỹ lại lần nữa, sau đó ngạc nhiên kêu lên: “Vỹ ơi, bài này con ‘có điểm’ thật này!”Có lẽ vì quá vui mừng, cha hét lên thích thú: “Vỹ, con thi được điểm thật rồi! Thật rồi này!”Tiếng kêu của cha thu hút sự chú ý của hàng xóm, cha vui vẻ đi ra giơ bài thi nhìn có vẻ không khác là bao so với bốn bài thi kia cho mọi người xem.“Có điểm này, 1 điểm cơ đấy!”Không biết bác hàng xóm trong lòng đang nghĩ gì, nhưng khóe miệng cũng mỉm cười, chúc mừng cha và xoa xoa đầu tôi! Cha dường như nhận ra mình vui mừng hơi quá lố, liền giải thích: “Vỹ lúc trước bị sốt hỏng mất cả não, gần đây mới biết viết tên của mình, mỗi lần thi đều ăn trứng ngỗng, lần này đã có đột phá, thế nên tôi mới vui như vậy!”Mẹ thấy nhiều người tụ tập trong nhà nên có chút căng thẳng, trên tay vẫn cầm đồ cúng thổ địa, chạy đến hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.“Cô Vạn, Vỹ nhà cô thi được điểm nên chú ấy mới vui như vậy!” Cha đưa bài thi ra, vẫy vẫy trước mắt mẹ: “Đào à! Em dạy giỏi thật đấy! Con nó ‘có điểm’ rồi này!”Mẹ có chút ngại ngùng, liền đi vào trong nhà đặt đồ lễ. Cha thì vẫn hào hứng gọi với vào: “Có cái gì ngon không lấy ra cho Vỹ ăn, cổ vũ con một chút!”Mẹ gật gật đầu đi sang phòng bếp, không lâu sau cầm một chiếc đùi gà và một bát xì dầu nhỏ đến trước mặt tôi. Tôi vừa nhìn thấy đã chảy cả nước miếng! Thời đó, đứa trẻ nào được ăn hẳn một chiếc đùi gà đã là cực kỳ hãnh diện rồi. Tôi cầm lấy chiếc đùi gà chạy thẳng ra ngoài cửa tìm chỗ ngồi, chuẩn bị thưởng thức một mình. Chấm đùi gà vào xì dầu xong, mãi đến lúc nhai được miếng đầu tiên, ngẩng đầu lên đã thấy đám trẻ hàng xóm đang quây quanh nhìn tôi ăn. Tôi cũng chẳng thèm để ý gì, tiếp tục hưởng thụ phần thưởng của mình.

FOLLOW US
Chat với Miễn Phí Sách